Không bi ai, cứ đánh bài ăn tiền tài khoản điện thoại

Cái thứ đi liền, gắn với, đôi khi quan trọng hơn chính chủ, bởi chính chủ, bằng cách này hay cách khác, do thời gian, do khoảng cách, hay chỉ đơn giản là do không muốn nhìn nhau nữa, mà rời đi.

Như tán xà cừ kia. Bị chặt đâu có chảy máu, bị chặt đâu có khóc than, vô tri có cái hay của vô tri, đó là cứ nghiễm nhiên chấp nhận. Cái sự chấp nhận bình thản đến tột cùng, không phản bác, không bi ai, cứ đánh bài ăn tiền tài khoản điện thoại vô tình như vậy, nhưng lại khiến người hữu tình thấy đau xót. Bởi người hữu tình đã từng đi dưới tán xà cừ, từng nghe nhạc và lững thững bước, từng ngồi đâu đó thật lâu, thả hồn, nhìn đường phố, để tán xà cừ đem lại chút bình yên ngay bên cạnh con đường tấp nập theo cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng.

anh-lan-37-101

Như sông Tô Lịch kia, qua lời kể của mẹ, là dòng sông xanh biếc, trong lành, cứ lặng lẽ chảy vậy. Bị vấy bẩn, bị hôi thối, vẫn cứ lặng lẽ chảy vậy. Cái sự lặng lẽ đến đau lòng, để người nhìn thấy lúc này, vừa tò mò, vừa đau xót. Bởi cách đây mấy chục năm, đã có những ai đó đánh bài ăn thẻ điện thoại , tắm mát, ngắm nghía, thích thú dòng sông này, mà bây giờ thành ra như vậy.

Không bi ai, cứ đánh bài ăn tiền tài khoản điện thoại

Cái cuộc sống ngắn ngủi của con người, đâu thể sánh với cổ thụ trăm năm, đâu thể sánh với dòng sông cũng không nhỏ hơn cổ thụ. Ấy vậy mà con người, bởi tí ham muốn đánh bài ăn tiền tài khoản điện thoại , chẳng phải với cái trăm năm đó, mà với cái ngắn ngủi chục năm, rằng, “Ta có thể”, mà sẵn sàng dẹp  đi cái gọi là cái trăm năm. Nhưng đấy, chỉ bởi nghĩ chỉ cho chục năm, mà quên đi trăm năm là thế.

anh-lan-37-102

Đi dọc những con đường thơ ấu. Màu xanh dần bị thay bởi màu kim loại. Sự mềm mại của thiên nhiên dần bị thay bởi sự cứng nhắc của công trình. Cái yên bình của mảng trời xanh dần bị thay bởi cái ồn ào của những tòa nhà. Rồi lại đi hỏi tại sao con người vô tình với nhau? Bởi con người vô tình với vật, bởi con người dẫm đạp lên thứ giá trị trăm năm, chứ còn sao nữa? Anh đánh bài ăn tiền online và  đối xử với cái mà bố mẹ anh trân quý còn như thế, hỏi làm sao anh còn động lòng trước người dưng nước lã?

Leave a Reply