Cảm nhận được cái vẻ đẹp tinh tuý

và ý nghĩa thanh cao của loài hoa sen, nên từ cánh đồng nơi chốn thôn quê , từ trong đời sống vật chất và tinh thần dân gian, ẩn trong tiềm thức của người dân Việt Nam, hoa sen đã trở thành một biểu tượng đặ trưng của đất nước Việt.

Mùi sen thơm ngào ngạt, hương lại hữu sắc đến mê lòng. Dù ở bất cứ hoàn cảnh nào ,hoa sen cũng hàm chứa trong đó có  sự tinh tế, thuần khiết và  cao đẹp. Hoa sen thật sự là biểu trưng tiêu biểu nhất cho nền  văn hoá và cốt cách nhân văn tươi đẹp của người Việt Nam.

anh lan 7 (490)

Những cơn gió rít nhẹ từng cơn làm da thịt tôi tê tái.Mới đầu đông thôi nhưng cái lạnh đã ngấm vào da thịt.Tôi dạo bước trên những con phố Hà Nội thân quen ngắm nhìn những con đường trải đầy ánh đèn lấp lánh.Thỉnh thoảng lại bất gặp những cặp đôi bạn trẻ ngồi tâm sự, bày tỏ tình cảm trước mặt nhau.Điều đó làm tôi nhớ lại những kỉ niệm.Kỉ niệm của tôi và anh.

Cảm nhận được cái vẻ đẹp tinh tuý

Tôi nhớ anh….!Anh- người con trai ấy đã từng bên tôi, đã từng chở che cho tôi, đến bên tôi khi buồn, là người trao cho tôi những cử chỉ âu yếm nhất và những nụ hôn đầu đời.Anh làm kinh doanh, là cựu sinh viên ĐH Ngoại Thương- một ngôi trường mà tôi khá là ngưỡng mộ, và có lẽ đó cũng là một yếu tố để tôi đến với anh.Anh hơn tôi 5 tuổi, là người khá chin chắn, anh người lớn,không giống như một đứa trẻ con nhẽo như tôi.Phải chăng anh có nhiều kinh nghiệm sống hơn tôi hay sao mà lúc nào tôi cũng bị anh mắng, làm việc gì  cũng bắt hỏi ý kiến anh trước khi làm.Nhiều lúc,cảm thấy mình cũng thật may mắn khi có anh bên cạnh.

anh lan 7 (489)

Tôi và anh quen nhau trong một lần chạy từ thiện Đông Ấm cho những đồng bào nghèo miền Trung. Lần ấy tôi diễn 1 tiết mục văn nghệ để gây quỹ.Tôi nhớ khoảnh khắc ấy, một con người xa lạ chạy đến và xin một cái bắt tay xã giao với tôi. Cũng không biết vì sao anh lại có số điện thoại tôi nữa.Về nhà, anh nhắn tin cho tôi, rồi anh ngỏ lời làm quen luôn trong đêm hôm đó.Trong những lần hẹn hè đầu tiên, hỡi ôi… không hiểu sao lần nào anh hẹn tôi trời cũng mưa tầm tã, tôi không thể nhớ hết được 2 đứa đã mắc mưa bao nhiêu lần rồi.Cứ thế chúng tôi quen nhau và yêu nhau trong những cơn mưa.Tôi gọi đó là định mệnh.

Leave a Reply